MẪU CHUYỆN

1- CHUYỆN GIÁO DỤC.

Cách dạy con “không thành công cũng phải thành danh” của Lý Quang Diệu.

Người cha già của Singapore, cố thủ tướng Lý Quang Diệu không những được mến mộ bởi những gì ông đã làm, mà còn với những gia tài mà ông để lại cho thế hệ sau này.

Mặc dù Lý Quang Diệu, cố thủ tướng của Singapore đã không còn trên cõi đời, thế nhưng những gì ông để lại là cả một gia sản cho thế hệ sau. Đặc biệt nhất, các bậc cha mẹ cũng có thể học tập Lý Quang Diệu cách thức mà ông đã dạy con mình để trở thành những vĩ nhân của Singapore.

Bằng chứng lớn nhất được chính những người con của Lý Quang Diệu là thủ tướng Lý Hiển Long cũng như ông Lý Hiển Dương và bà Lý Vỹ Linh kể lại.

Trong kí ức của cả 3 người thì Lý Quang Diệu là một người cha tuyệt vời với những bài học dạy con không thành công cũng phải thành danh. Duới đây là 10 cách dạy con của Lý Quang Diệu mà phụ huynh nào cũng có thể học tập.

1. Dạy con giá trị của sự tiết kiệm.


Mặc dù sống trong một gia đình trung lưu, thế nhưng Lý Quang Diệu luôn dạy các con biết cách tiết kiệm. Cả 3 người con của ông được dạy phải trân trọng tất cả những thứ họ có, từ một căn nhà ấm cúng, những thứ cơ bản như quần áo, thức ăn, nước uống cho tới thứ quan trọng nhất là một gia đình tràn ngập yêu thương.

“Mặc dù gia đình khá giả, nhưng bố mẹ dạy dỗ 3 anh em tôi phải thật tiết kiệm. Nếu một trong ba đứa mà để vòi nước vẫn nhỏ giọt, điện vẫn sáng hoặc điều hòa vẫn mở khi ra khỏi phòng thì sẽ bị phạt rất nặng”, tiến sĩ Lý Vỹ Linh, con gái của cố thủ tướng Lý Quang Diệu chia sẻ với tạp chí The Straits Times. “Lên lớp 3, tôi đã phải tự đi xe bus đến trường. Cha tôi không cho phép người giúp việc đưa các con đến lớp, cũng như không đồng ý có xe đưa đón riêng cho các con”, thủ tướng Lý Hiển Long chia sẻ.

2. Luôn tôn trọng người khác.

Một trong những giá trị quan trọng nhất mà phụ huynh nên dạy cho con chính là cách thức đối xử với người khác. Mặc cho hoàn cảnh hay địa vị gia đình như thế nào, trẻ nhỏ luôn phải có sự tôn trọng với người khác.

Hồi tưởng lại, bà Lý Vỹ Linh kể rằng đó chính là những gì cha mẹ đã dạy mình. Họ nói với bà rằng bà không được cư xử như con của thủ tướng, hãy nghĩ mình là một người lịch thiệp và đối xử với mọi người như bình thường.

“Kết quả là chúng tôi đối xử với tất cả mọi người, từ bạn bè, người giúp việc cho tới những đồng nghiệp của cha mẹ với sự tôn trọng tương đương. Thậm chí vệ sĩ riêng của bố còn trở thành bạn của 3 anh chị em tôi”, bà nói.

3. Biết tận hưởng những thú vui đơn giản trong cuộc sống.

Cha mẹ không cần phải phủ lên người con cái với đồ chơi hiện đại hay những kì nghỉ đắt tiền chỉ để chứng tỏ tình yêu với con. Thực tế là, hãy quan tâm tới những thứ đơn giản nhất trong cuộc sống như một chuyến đi chơi công viên thôi cũng đủ để trẻ mỉm cười trong hạnh phúc. Chúng sẽ nhớ những thứ nhỏ nhặt đó suốt đời.

Đối với gia đình Lý Quang Diệu, thủ tưởng Lý Hiển Long hồi tưởng lại khi mới chỉ 5 hay 6 tuổi, cha ông từng đưa ông tới ga tàu vào buổi chiều muộn. Hai cha con đi lại quanh ga tàu và ngắm nhìn những đoàn tàu đi qua. Ông cho rằng đó là một kỉ niệm tuyệt vời với cha, nó khiến ông nhớ nhiều hơn những thứ xa hoa khác từng gặp.

4. Đừng tạo cho con những áp lực không cần thiết.

Là phụ huynh, ai chẳng mong con mình giỏi giang, lớn nhanh, học giỏi hay có những thành quả tốt trong cuộc sống. Ai cũng kì vọng rất nhiều ở con cái và họ khích lệ con để nhận ra năng lực thật của bản thân. Thế nhưng, hãy nhớ rằng bạn đang đối phó với trẻ em, con cái cần có tuổi thơ và chúng cần tận hưởng tuổi thơ chỉ có một lần ấy. Việc phát triển có thể để khi lớn hơn.

Con trai út trong nhà Lý Quang Diệu, ông Lý Hiển Dương cho rằng: “Phụ huynh tốt là những người định hướng con đi đúng đường nhưng không làm chúng cảm thấy bị gò bó, áp lực”.

Nhớ lại về bài học của cha, thủ tướng Lý Hiển Long cho rằng: “Tôi không phải là học sinh giỏi nhất lớp hay trường. Thế nhưng, cha mẹ tôi sẽ hài lòng khi tôi đã nỗ lực và cân bằng tốt mọi việc”.

5. Luôn tin tưởng vào ước mơ của con cái.

Đã bao giờ con nói với bạn về ước mơ của chúng sau này? Trở thành bác sĩ, giáo viên hay nhà du hành vũ trụ? Nghe xong những thứ đó, bạn phản ứng ra sao?

Đối với Lý Quang Diệu, khi con cái nói với ông giấc mơ của mình, ông, một người cha sẽ giúp họ bằng mọi cách để đạt được ước mơ đó.

Thủ tướng Lý Hiển Long là một ví dụ điển hình của vấn đề trên, khi ông quyết định học nhạc, cha mẹ đã giúp ông có được lớp học cần thiết. Từ học cách đọc bản nhạc, ông quyết định sẽ chơi kèn clarinet cho một ban nhạc và sau đó lại hứng thú với môn kèn tuba.

Phụ huynh nào cũng có thể làm thế với con, hãy tôn trọng mơ ước của con cái như thể đó là mơ ước của chính mình. Vì là trẻ con, ước mơ của chúng sẽ thay đổi rất nhanh, nhưng ai mà biết được, có khi nó lại là một yếu tố quan trọng tạo nên thành công cho chúng sau này.

6. Biết cách tôn trọng người lớn tuổi.

Đối với người châu Á, có lẽ tôn trọng người lớn tuổi cũng như những thành viên trong gia đình là một yếu tố cần được truyền đạt cho con cái.

Theo thủ tướng Lý Hiển Long, mặc dù gia đình ông khá thoải mái trong những quy chuẩn thường gặp, thế nhưng cả 3 anh chị em ông đều hết mực lễ phép, ứng xử cẩn thận trước những người thân trong gia đình.

Tỏ thái độ lễ phép là một trong những đức tính quan trọng mà trẻ nhỏ cần, đặc biệt khi chúng giao tiếp với người lớn tuổi. Cha mẹ muốn con cái học tập theo trước hết phải làm gương cho con, lễ phép với mọi người và rồi trẻ sẽ học tập theo từ đó chúng sẽ biết giá trị của sự lễ phép.

7. Hãy theo sát cuộc sống của con.

Thủ tướng Lý Hiển Long hồi tưởng lại về cha mình: “Ông rất nghiêm khắc, một người cha mẫu mực. Phần lớn thời gian cha tôi để việc chăm lo gia đình cho mẹ vì cha luôn bận việc chính trị cũng như phải có trách nhiệm với rất nhiều thứ. Thế nhưng, bất kể khi nào cần tới cha, ông luôn ở bên cạnh chúng tôi. Mỗi khi gia đình có sự cố, ông chính là người gỡ rối, giải quyết mọi vấn đề”.

Khi không ở bên con cái, Lý Quang Diệu cùng vợ luôn viết thư gửi cho các con. Cho dù là viết tay, đánh máy, những bức thư này vẫn được các người con của Lý Quang Diệu lưu trữ, họ cho rằng đó là những món quà, kỉ niệm rất đẹp từ người cha.

Không quan trọng cha mẹ bận tới mức nào, kiếm tiền ra sao, thế nhưng mỗi ngày dành ra vài phút để nói chuyện, chơi đùa cùng con không bao giờ là điều phức tạp. Hãy gắn kết với con cái, chia sẻ, lắng nghe con để hiểu con hơn.

8. Dạy cho con giá trị của làm việc chăm chỉ.


Theo dõi những việc làm của cha, thủ tướng Lý Hiển Long đã bất ngờ trước cách mà cha mình làm việc cũng như triết lý của ông về một thứ tốt có thể tốt hơn. “Chỉ cần nhìn ông làm việc cũng như cách ông đương đầu với khó khăn, thử thách đã truyền cho tôi rất nhiều cảm hứng”, thủ tướng Lý Hiển Long nói.

Một ví dụ điển hình là thủ tướng Lý Hiển Long nhớ lại, có lần cha ông học thêm tiếng Trung Quốc bằng cách nghe băng, học với giáo viên rồi sau đó về nhà lại nghe lại băng cho dù là cuối tuần. Thói quen này được Lý Quang Diệu giữ tới tận lúc đã lớn tuổi vì ông không muốn mình quên những gì đã được học.

Phụ huynh có thể dạy con bằng cách làm gương cho chúng. Hãy làm những công việc bình thường với con, từ học chung thứ gì đó cho tới tập cùng con những kĩ năng mới. Hãy cho chúng thấy được cách mà bạn xử lý công việc, chăm chỉ ra sao. Một khi hoàn thành nó sẽ mang lại sự thỏa mãn cho con cái, chúng sẽ hiểu được rằng làm việc chăm chỉ sẽ mang lại rất nhiều thành quả.

9. Đừng bao giờ hối tiếc.

Cuộc sống không bao giờ hoàn hảo và có những lúc mọi thứ diễn ra không theo ý chúng ta. Dạy cho con cách thoát khỏi sự buồn chán, thất bại và nhìn về tương lai là một thứ rất quan trọng để chúng không đắm chìm trong quá khứ hay chôn chân chỉ vì những việc thất bại.

Lý Quang Diệu không bao giờ phải vật lộn với những khái niệm “sẽ ra sao nếu như?…”, “mọi thứ sẽ thay đổi thế nào nếu?…”. Ông không cho phép sự tiếc nuối xuất hiện và luôn cho rằng đó là thứ dành cho kẻ yếu đuối.

10. Sự hi sinh chính là khởi nguồn của thành công.

Thủ tướng Lý Hiển Long kể lại rằng ông rất ngưỡng mộ sự chăm chỉ cũng như những thứ mà cha mình đã hi sinh để xây dựng đất nước. “Ông có tham vọng xây dựng Singapore, làm nó an toàn hơn, làm nó tốt hơn và để làm một thứ gì đó cho người Singapore… cùng với những đồng nghiệp cũng như người dân. Đó là một thứ rất đặc biệt”, thủ tướng Lý Hiển Long nói.

Người con út trong gia đình Lý Quang Diệu, ông Lý Hiển Dương cho rằng cha mình luôn đặt quốc gia lên hàng đầu. Hi sinh là thứ cần được thực hiện để có được thành công, không quan trọng thứ gì làm cho bạn vui, điều quan trọng thật sự là những hành động của bạn có thể giúp ích được những ai, làm cho cuộc sống của họ tốt hơn như thế nào?

Câu chuyện chiếc ô của vị phú thương và bài học “vô giá” về sự bình tĩnh.

Bình tĩnh là trí khôn, là sự dẻo dai, linh hoạt, là “viên linh đan” cho tinh thần, là chìa khóa thành công trong cuộc sống.

Sự bình tĩnh sẽ giúp bạn rèn luyện cho mình bản lĩnh vững vàng. Ngay cả khi sóng gió ập tới trước mặt, thậm chí gặp phải chuyện tưởng như không thể cứu vãn được, sự bình tĩnh vẫn sẽ mang đến cho bạn cách giải quyết tốt nhất.

Chuyện phú thương giấu tiền trong ô.

Chuyện kể rằng, khi xưa có một phú thương vì thời thế loạn lạc nên muốn về quê sinh sống. Bấy giờ, ông đem tất cả gia sản đổi thành chi phiếu, sau đó cất công đặc chế một chiếc ô (dù) có cán rỗng để nhét tất cả ngân lượng vào ngăn bí mật trong đó.

Sau khi chuẩn bị hành lý, phú thương thay đổi y phục giống dân thường, mang theo chiếc ô có chứa tất cả tài sản và lên đường hồi hương. Không ngờ rằng, con đường về quê của ông lại đột nhiên xảy đến một biến cố bất ngờ.

Khi đó, phú thương vì mệt mỏi nên dừng chân tại một ngôi đình và ngủ một giấc. Nào ngờ sau khi tỉnh dậy, chiếc ô chứa cả gia tài của ông đã “không cánh mà bay”.

Nhưng phú thương dẫu sao cũng từng là một kẻ lão làng trên thương trường, nên khi biến cố đột nhiên xảy đến, ông dù hốt hoảng nhưng rất nhanh đã lấy lại bình tĩnh.

“Sao phải lo lắng về những thứ bạn không thể thay đổi? Hãy buông bỏ và tiếp tục tiến lên vì cuộc sống không chờ đợi ai”. Vị phú thương nhận thức được rằng của cải đã mất đi là có thật, công việc tiếp theo của ông không phải là hốt hoảng, than thân, mà tìm cách lấy lại được những gì đã mất.

Vị phú thương cẩn thận quan sát xung quanh. Thấy bọc tay nải mình mang theo vẫn không thiếu thứ gì, ông kết luận rằng có người lấy cây dù kia để che mưa chứ không nhằm mục đích trộm của cải.

Tiếp tục suy nghĩ sâu xa hơn, ông lại khẳng định người lấy ô có tới tám, chín phần sống ở khu vực lân cận. Người này hẳn là trên đường đi về nhà gặp phải cơn mưa và trú dưới mái đình, khi thấy chiếc ô của ông thì tiện tay mang đi.

Vì vậy, vị phú thương ấy quyết định tạm hoãn chuyến hồi hương của mình, mua một ít đồ nghề, ở lại đó mở một sạp chuyên sửa chữa ô dù.

Xuân đi, hè đến, thu về, đông qua, thoáng một cái đã hai năm kể từ ngày chiếc ô biến mất không tung tích. Vị phú thương vẫn kiên trì chờ đợi ở ngôi đình, nhưng chưa hề gặp lại chiếc ô năm ấy.

Trong lòng chất chứa nhiều thất vọng, nhưng ông vẫn không nản chí. Cẩn thận suy nghĩ thêm một chút, ông nhận ra rằng, khi ô đã cũ, có nhiều người sẽ mua một chiếc mới thay vì mang chúng đi sửa.

Nghĩ vậy, ông quyết định mở một sạp bán ô, lại viết thêm một tấm bảng hiệu có ghi: “Đổi ô cũ lấy ô mới, không phải bù thêm tiền”.

Quả nhiên số người tới đổi ô đông không đếm xuể. Không lâu sau đó, có một người đàn ông trung niên cầm theo một chiếc ô làm từ giấy dầu đã cũ tìm đến vị phú thương ấy.

Chỉ vừa nhìn thoáng qua một cái, ông đã biết chiếc ô cũ nát trên tay người kia chính là thứ chứa gia tài tích cóp cả đời của mình. Chiếc ô không còn mới, nhưng phần cán ô chẳng hề có lấy một chút suy chuyển nào.

Phú thương trong lòng dù mừng vui khôn xiết, nhưng ngoài mặt vẫn tỏ ra điềm tĩnh, từ tốn đổi cho người đàn ông nọ một chiếc ô mới rồi nhận lại ô cũ.

Người kia vừa rời đi, phú thương liền thu dọn sạp hàng, hồi hương sống một cuộc đời giàu sang, phú quý.

Bài học thành công chỉ gói gọn trong chữ “tĩnh”.

Vậy mới thấy, sự bình tĩnh chính là nguồn cội đích thực của trí khôn, là cái gốc sâu bền của thành công.

Giống như vị phú thương trong câu chuyện, cẩn thận suy nghĩ, lẳng lặng chờ đợi, sau cùng cũng thu về kết quả như bản thân mong muốn. Khi biến cố xảy đến, ông đã bình tĩnh đối mặt, tỉnh táo suy tính để tìm ra giải pháp tối ưu nhất.

Bình tĩnh sẽ giúp chúng ta rèn luyện bản lĩnh vững vàng. Ngay cả khi trước mặt ta ập tới sóng gió kinh hoàng hay suy nghĩ ngập tràn lo âu, khổ não, thậm chí gặp phải chuyện tưởng như không thể cứu vãn được.

Trong cuộc sống, điều cần nhất vẫn là bình tĩnh. Có một câu danh ngôn đại ý rằng, nếu một việc có thể giải quyết được, thì chắc chắn có hướng giải quyết, còn nếu một việc không thể giải quyết được, thì có lo nghĩ cũng không thể xử lý nó.

Bởi vậy, muốn làm được việc lớn nhất định bạn phải rèn được sự bình tĩnh. Hãy luôn giữ một tâm thái an hòa, cố gắng tĩnh tại từ trong nội tâm khi suy xét thực hiện một vấn đề. Người bình tĩnh có sự bình thản, hoà ái trong tâm sẽ có thể nhìn xa, trông rộng mà không bị những sự việc nhỏ nhen, những thứ lợi ích tầm thường che khuất mắt.

Theo Cafebiz.

Chư Thiên vấn Phật.

Một thiên nhân đến với Phật trong hóa thân một người Bà la Môn,

với vẻ mặt rạng rỡ và bộ trang phục trắng như tuyết.

Vị thiên nhân hỏi những câu mà Ðức Phật trả lời sau đây.

 Thiên nhân hỏi:

 – Thanh kiếm nào sắc bén nhất?

Chất độc nào tàn hại nhất?

Ngọn lửa nào dữ dội nhất?

Bóng đêm nào đen tối nhất?

 – Ðức Phật trả lời: 

Lời nói trong lúc giận dữ là thanh kiếm sắc bén nhất,

dục vọng là chất độc tàn hại nhất,

đam mê là ngọn lửa dữ dội nhất,

vô minh là bóng đêm đen tối nhất.

 – Vị thiên nhân lại hỏi:

 ‘’Ai là người lợi lạc nhiều nhất?

 Ai là người chịu thiệt thòi nhất?

 Áo giáp nào không thể bị xuyên thủng?

 Vũ khí nào lợi hại nhất?’’

 – Ðức Phật trả lời:

 – Người lợi lạc nhiều nhất là người đã cho đi nhiều, mà không thấy đã cho.

Kẻ chịu thiệt thòi nhất là kẻ chỉ biết nhận một cách tham lam không chút biết ơn.

 Nhẫn nhục là áo giáp không xuyên thủng được, và trí tuệ là vũ khí lợi hại nhất.

 – Vị Thiên nhân hỏi:

 ‘’Ai là kẻ trộm nguy hiểm nhất? Cái gì là kho tàng quý báu nhất?

 Ai đã thành công trong việc chiếm đoạt bằng vũ lực không chỉ trên thế giới này,

mà còn trên thiên giới? –  Ðâu là nơi an toàn nhất để kho báu?’’

 – Ðức Phật trả lời::

 ‘’Những tư tưởng xấu xa là kẻ trộm nguy hiểm nhất.

Ðức hạnh là kho tàng quý báu nhất.

Tâm thức con người chiếm đoạt mọi sự không chỉ trên thế giới này,

 mà còn trên thiên giới.  Đất Vô Sanh là nơi an toàn nhất để kho báu.’’

 – Thiên nhân hỏi:

 ‘’Cái gì là hấp dẫn?  Cái gì là ghê tởm?

Cái đau nào thống thiết nhất? Cái vui nào lớn nhất?’’

– Ðức Phật trả lời:

 ‘’Thiện là hấp dẫn, Ác là ghê tởm;

 một lương tâm bị dầy vò là nỗi đau thống thiết nhất,

 sự giải thoát là cái vui lớn nhất.’’

 – Thiên nhân hỏi: 

‘’Cái gì gây ra sự tàn phá trên thế giới?

Cái gì làm tình bạn tan vỡ?

Cơn sốt nào mãnh liệt nhất?

Ai là vị thầy thuốc giỏi nhất?’’

– Ðức Phật trả lời:

 ‘’Sự tăm tối, vô minh gây ra sự tàn phá trên thế giới.

 Sự ganh tị và ích kỷ làm tình bạn tan vỡ.

Hận thù là cơn sốt mãnh liệt nhất,

và Pháp vương là vị thầy thuốc giỏi nhất.’’

 – Vị thiên nhân lại hỏi:

 ‘’Bây giờ con chỉ còn một thắc mắc, xin Ðức Thế Tôn giải đáp cho.

 Cái gì mà không bị lửa đốt cháy, không bị nước làm mòn,

không bị gió làm đổ, mà lại có thể cải cách cả thế giới?’’

 – Ðức Thế Tôn trả lời:

 ‘’Phước đức. Không có lửa nào, nước nào, gió nào có thể hủy diệt được phước đức của một việc thiện, và những phước đức đó cải cách cả thế giới.’’

Sự khác biệt giữa hai bức thư gửi mẹ của một tử tù và một CEO.

Sự khác nhau giữa hai bức thư, cụ thể hơn là giữa hai cuộc đời sẽ khiến người ta phải suy ngẫm lại cách giáo dục lớp trẻ để “không sai một ly là đi một dặm”.

Bức thư của một tử tù.

Mẹ à,

Ngày mai con của mẹ phải ra pháp trường rồi. Con cũng không biết tại sao con lại phải đi đến bước đường cùng như thế. Nhưng hiện tại con cũng chẳng cảm thấy đớn đau hay sợ sệt, con chỉ muốn gặp mẹ và những kí ức trước đây chợt ùa về trong tâm trí con…

Năm con 3 tuổi, con chạy rất nhanh, có lần vấp phải hòn đá và té ngã. Mẹ đã chạy đến, đỡ con dậy, dỗ dành con và không quên mắng hòn đá: “Mẹ đánh chừa hòn đá nhé, hòn đá hư quá lại làm anh ngã xước cả đầu gối”. Con không dám khóc, nhưng nghe xong câu nói của mẹ, con đã sà vào lòng mẹ và khóc một lúc lâu. Mẹ đã cho con biết rằng, lí do con ngã là do hòn đá, nhưng con lại không hiểu rằng, mẹ chỉ muốn dỗ dành cho con không khóc nữa.

Năm con 4 tuổi, có lần vì con muốn xem tivi nên không muốn ăn cơm. Thấy thế, mẹ đã nhẹ nhàng mang bát cơm ngồi cạnh con và đút cho con ăn. Mẹ đã cho con biết cách tận hưởng cuộc sống, nhưng con lại không hiểu rằng, mẹ sợ con làm vãi cơm làm bẩn quần áo, rồi mẹ lại phải đi giặt.

Năm con 6 tuổi, mẹ đưa con đến cửa hàng đồ chơi nhân dịp Tết thiếu nhi, mẹ đã dặn là con chỉ được mua một món quà. Nhưng khi con mua được xe điều khiển từ xa thì con lại muốn mua thêm máy bay. Khi mẹ lắc đầu không đồng ý, con đã nằm vật xuống sàn ăn vạ đến khi mẹ chịu mua cho con mới thôi. Mẹ đã cho con biết dùng chiêu này là con có thể đòi được đồ chơi mình yêu thích, nhưng con không hiểu rằng mẹ không muốn bị muối mặt trước chỗ đông người và làm mất thì giờ của những người khác.

Năm con 8 tuổi, con muốn tự mình giặt tất, mẹ sợ con giặt không sạch, con muốn rửa bát, mẹ sợ con làm vỡ bát, con muốn tự xới cơm, mẹ sợ con bị bỏng. Mẹ đã cho con thấy, trong cuộc sống có rất nhiều khó khăn và nguy hiểm mà con không thể tự mình đối diện. Nhưng con đã không hiểu được rằng mẹ chỉ không muốn mất công thu dọn những hậu quả mà con có thể sơ ý gây ra.

Năm con 10 tuổi, mẹ đã đăng kí cho mấy lớp phụ đạo văn hóa và học năng khiếu. Khi con cảm thấy mệt đến mức không chịu nổi, mẹ đã nỏi: “Nếu con không chịu được khổ thì làm sao nên người được”. Mẹ đã cho con thấy học tập là việc rất cực khổ, nhưng con không hiểu rằng mẹ chỉ muốn con thành đạt để có ngày được mở mày mở mặt trước mọi người.

Năm con 13 tuổi, do sơ ý, con đã đá bóng và làm vỡ cửa sổ nhà người khác. Mẹ đã dùng tiền để bồi thường và dắt con đi xin lỗi họ. Mẹ đã cho con biết rằng, khi gây ra chuyện chỉ cần nói “xin lỗi” là xong nhưng con đã không hiểu được người ta đã bắt nhà mình bồi thường quá nhiều khiến mẹ ấm ức, khó chịu.

Năm con 15 tuổi, con đòi học đàn piano, mẹ đã vay tiền để mua cho con một chiếc. Nhưng chỉ sau một tháng, con đã chẳng còn đụng đến nó nữa. Mẹ đã cho con thấy, hóa ra không có tiền vẫn có thể sở hữu đồ mình thích, nhưng con lại không hiểu rằng mẹ đã phải nai lưng ra làm để trả được hết nợ.

Năm con 19 tuổi, đến giai đoạn chọn trường, mẹ nói rằng làm luật sư không những có nhiều tiền lại còn có địa vị trong xã hội và nhất định con phải họ ngành luật. Mẹ đã cho con thấy rằng, chỉ cần con đi theo con đường mẹ vẽ ra là được, nhưng con không hiểu được mẹ chỉ muốn thông qua con để thực hiện ước mơ dang dở thuở thiếu thời.

Năm con 20 tuổi, con muốn thay điện thoại mới với lí do muốn gọi điện cho mẹ thường xuyên hơn. Mẹ đã không cân nhắc nhiều và chuyển ngay cho con 10 triệu đồng. Nhưng con chỉ dùng điện thoại để gọi điện cho bạn gái, khi nào nhớ ra con mới gọi cho mẹ. Mẹ đã cho con thấy rằng mẹ là một ngân hàng miễn phí có thể chuyển tiền cho con bất cứ lúc nào, nhưng con đã không biết rằng mẹ đã nhiều lần chờ đợi cuộc gọi của con trong ngày sinh nhật mẹ.

Năm con 24 tuổi, sau khi tốt nghiệp đại học, mẹ đã dùng tiền để con được vào làm tại một cơ quan nhà nước. Mẹ đã cho con tất, 4 năm đại học chơi bời, ra trường vẫn có việc làm ổn định, nhưng con đã không biết rằng vì con mà mẹ phải vất vả chạy vạy, đi cầu cạnh biết bao người.

Năm con 27 tuổi, con yêu nhiều cô mà chưa có mối quan hệ nào được lâu dài, các cô gái đều nói con là người không có trách nhiệm, không trưởng thành. Mẹ nói với con rằng do duyên chưa tới, do con chưa gặp được người phù hợp mà thôi. Mẹ đã cho con thấy rằng những cô gái không lấy được con là do họ kém phúc phận nhưng con lại không hiểu được vì con, mẹ đã phải đi nhiều nơi để tìm cho con người ưng ý.

Năm con 32 tuổi, do đánh bạc thua và nợ nhiều tiền, tuy tức giận đến mức sinh bệnh nhưng mẹ vẫn cố gắng trả hết nợ cho con. Mẹ đã cho con thấy, dù con làm gì nên tội thì mẹ vẫn gánh giúp con nhưng con lại không biết được rằng vì con mà mẹ đã tiêu hết số tiền mẹ dành dụm tuổi già.

Năm con 35 tuổi, khi con biết mẹ chẳng gánh được giúp con nữa, con đã làm liều, cướp của giết người. Khi nghe họ tuyên án tử hình, mẹ đã khóc và trách ông trời không công bằng, vất vả cả đời vì con mà cuối cùng lại ra nông nỗi này. Cuối cùng con đã biết, vì mẹ yêu con nên hết lần này đến lần khác cướp đoạt đi cơ hội trưởng thành của con, bóp nghẹt khả năng sinh tồn của con, lấy đi trách nhiệm đối với cuộc đời của chính con.

Mẹ đã dùng phương pháp sai lầm và vất vả cả đời vì con cái, để đổi lấy sự đau khổ cho cả 2 thế hệ. Hóa ra giáo dục con cái không có cơ hội để lặp lại lần thứ 2. Mẹ hãy bảo trọng! Ngày mai con phải đi rồi. Hy vọng ở một thế giới khác, con có thể học được cách có trách nhiệm với chính mình, tự mình tìm được hạnh phúc cho chính mình…

Bức thư của một CEO.

Mẹ à,

Ngày mai con của mẹ sẽ bắt tay vào một dự án mới. Để có được thành công như ngày hôm nay, tất cả là nhờ công dạy dỗ của mẹ. Ngày bé, con hay trách mẹ sao không đối xử dịu dàng với con như mẹ của những bạn khác, nhưng đến giờ con đã hiểu thấu suốt những gì mẹ dạy con.

Năm con 3 tuổi, con chạy rất nhanh, có lần vấp phải hòn đá và té ngã. Mẹ đã không đỡ con dậy vì mẹ muốn con tự đứng dậy và muốn con những lần sau phải cẩn thận hơn. Mẹ đã dạy con phải biết chịu trách nhiệm với những hành động của mình.

Năm con 4 tuổi, vì mải xem tivi nên con không muốn ăn. Mẹ bảo không ăn thì nhịn đói nhé, ai ngờ mẹ cho con nhịn đói thật, lúc con vào bếp thì chẳng tìm được thứ gì ăn cả. Mẹ đã dạy cho con biết, phải tự chịu trách nhiệm với sự bướng bỉnh của mình.


Năm con 6 tuổi, mẹ đưa con đến cửa hàng đồ chơi nhân dịp Tết thiếu nhi, mẹ đã dặn là con chỉ được mua một món quà. Nhưng khi con mua được xe điều khiển từ xa thì con lại muốn mua thêm máy bay. Khi mẹ lắc đầu không đồng ý, con đã nằm vật xuống sàn ăn vạ, mẹ đã quay lưng bước ra khỏi cửa hàng. Con sợ mẹ đi mất nên vội đứng dậy lau nước mắt chạy theo mẹ về nhà. Mẹ đã dạy cho con biết phải tự chịu trách nhiệm trước sự lựa chọn của bản thân.

Năm con 8 tuổi, con muốn tự mình giặt tất, mẹ đã dạy con cách giặt tất sao cho sạch, con muốn rửa bát, mẹ dạy con cầm bát đĩa khi trơn sao cho khỏi trượt tay rơi xuống đất, con muốn tự xới cơm, mẹ dạy con cách cầm muôi cơm xới sao không bị bỏng. Mẹ đã dạy cho con biết phải có trách nhiệm với cuộc sống của mình.

Năm con được 10 tuổi, mẹ thấy các buổi học thêm của con kín mít, mẹ nói rằng : “Đến lớp hãy cố gắng học, khi nghỉ hãy chơi cho thỏa thích, nếu còn thời gian thì đọc thêm sách vở, thì con sẽ không sợ thua kém ai cả“. Mẹ đã dạy cho con biết phải tự chịu trách nhiệm trước sở thích của mình.

Năm con 13 tuổi, do sơ ý, con đã đá bóng và làm vỡ cửa sổ nhà người khác. Mẹ đã đưa con đến cửa hàng để mua kính, sơn và đinh, sau đó mẹ đã bảo con giúp mẹ cùng lắp lại cửa kính cho họ. Sau đó còn trừ tiền tiêu vặt của con vào tháng sau. Mẹ đã dạy cho con biết phải tự chịu trách nhiệm trước những sai lầm của bản thân.

Năm con 15 tuổi, con đòi học đàn piano, nhưng mẹ lại mua cho con kèn acmonica. Mẹ bảo: “Thổi được kèn ác-mô-ni-ca đi đã rồi hãy nói đến chuyện mua đàn piano”. Con đã thổi kèn ác-mô-ni-ca cho đến bây giờ, còn nguyện vọng muốn chơi đàn piano, con đã quên từ lúc nào không biết. Mẹ đã dạy cho con biết phải kiên trì và có trách nhiệm với chính kiến của mình.

Năm con 19 tuổi, con chuẩn bị thi vào đại học, mẹ đã giúp cùng con phân tích con yêu thích gì, con có khả năng làm gì, và để cho con tự quyết định chuyên ngành mà mình muốn theo đuổi. Mẹ đã dạy cho con biết phải tự chịu trách nhiệm cho tương lai của bản thân.

Năm con 20 tuổi, con muốn thay điện thoại mới, mẹ nói rằng điện thoại cũ chưa hỏng thì không được đổi. Nếu như con nhất định muốn đổi thì tự kiếm tiền mà tự mua. Nhờ đi dạy thêm mà con kiếm đủ tiền để mua điện thoại mới, thực ra con cảm thấy vui sướng vì đạt được một điều gì đó bằng chính bản thân mình có giá trị hơn hẳn một chiếc điện thoại mới.

Năm con 24 tuổi, sau khi con tốt nghiệp đại học con đã muốn tự gây dựng sự nghiệp. Mẹ đã khuyên con không nên nóng vội, mà hãy bắt đầu làm những việc mà con yêu thích, khi có kinh nghiệm rồi hãy tính.

Hai năm sau, con quyết định mở công ty, mẹ nói, nếu như con có thể chấp nhận một kết quả tồi tệ nhất, thì hãy mạnh dạn và đặt tâm vào mà làm. Mẹ đã cho con vay 300 triệu đồng, và yêu cầu con 4 năm sau phải trả. Con đã vỗ ngực và nói, con không những trả tiền cho mẹ, mà còn tặng mẹ một căn hộ nữa. Mẹ đã dạy con biết có trách nhiệm với sự nghiệp của chính mình.

Năm con 27 tuổi, con đã đưa một cô gái thông minh và xinh đẹp về nhà, đó là lần đầu tiên mẹ khen ngợi con trước mặt cô ấy. Mẹ còn nói, chuyện vợ chồng là tự con quyết định, chỉ cần chúng con thành tâm thành ý thì mẹ đã rất hạnh phúc rồi. Mẹ đã dạy cho con biết phải tự có trách nhiệm với hạnh phúc của bản thân.

Năm con 32 tuổi, con đã đưa chìa khóa của một căn hộ mà con mua để tặng mẹ, khi cầm chìa khóa mẹ lập tức quay lưng ra sau. Nhìn thấy đôi vai mẹ khẽ rung rung, con biết rằng mắt mẹ đang nhòa đi vì hạnh phúc. Mẹ đã dạy cho còn biết phải có trách nhiệm với lời hứa của mình.

Năm con 35 tuổi, công ty của con không ngừng mở rộng, các dự án đến với chúng con nườm nượp. Con vẫn thường dạy cho con của con biết phải có trách nhiệm với bản thân mình, giống như mẹ đã từng dạy con khi xưa. Con hy vọng rằng chúng sẽ làm được những điều còn to lớn hơn nữa.

Con yêu mẹ. Con cám ơn mẹ!

Theo NTDTV/Theo Trí Thức Trẻ

Câu chuyện về hai con Sói thù địch nhau, trong tâm chỉ chực chờ để đánh nhau: Kiểm soát tốt, nhu – cương hài hòa, đã thắng 90% trong trận chiến cuộc đời.

Mọi người thường dùng sự hận thù như một vũ khí để tấn công những người đối xử không tốt với mình, nhưng lại không biết rằng nó là con dao hai lưỡi, ta làm tổn thương người khác, nhưng cũng chính là đang làm bị thương chính mình.

Làm người không nên quá khắt khe, làm việc không cần quá cầu hoàn mỹ, niềm vui không thể hưởng hết, đối nhân xử thế nên hiểu được có chừng có mực, khoan dung đối với người khác chính là cho bản thân mình một phần linh động, một đường lui.

Câu chuyện thứ nhất:

Một cậu bé đến gặp ông mình để kể cho ông nghe về nỗi bực tức của mình khi bị bạn cùng lớp chơi xấu.

Sau khi nghe xong câu chuyện, người ông liền nói: “Để ông kể cho cháu nghe chuyện này. Đôi lúc, ông cũng cảm thấy rất ghét những người như vậy, nhưng rồi ông không buồn vì những gì họ làm. Bởi vì sự thù hận, bực bội chỉ làm cho cháu mệt mỏi chứ không làm đau kẻ thù của cháu. Điều đó cũng giống hệt như cháu uống thuốc độc nhưng lại đi cầu nguyện cho kẻ thù của mình chết”.

Ngừng một lúc, ông lại nói tiếp: “Cũng giống như có hai con sói bên trong ông, một con thì rất hiền và chẳng bao giờ làm hại ai. Nó sống hòa hợp với tất cả mọi thứ xung quanh và nó không bao giờ tấn công ai cả, bởi vì sự tấn công đã không được dự tính sẵn. Nó chỉ đánh nhau khi điều đó là đáng để làm và làm theo một cách rất khôn ngoan, đúng đắn”.

“Nhưng con sói còn lại thì không như thế! Nó lúc nào cũng giận dữ. Một việc thật nhỏ nhặt cũng có thể khiến nó nổi giận. Nó đánh nhau với tất cả mọi người, mọi vật bất kể lúc nào, mà không hề có lý do. Nó không nghĩ rằng đó là do sự tức giận và thù hận của nó quá lớn. Thật khó để hai con sói này cùng sống trong ông. Cả hai con đều cùng muốn chiếm lĩnh tâm hồn ông”, người ông cười bảo.

Cậu bé nhìn chăm chú vào mắt người ông rồi hỏi: “Ông ơi! Vậy con sói nào thắng hả ông?” Người ông nói một cách nghiêm nghị: “Đó là con sói mà cháu vẫn hằng nuôi dưỡng!” 

(Ảnh minh họa: Wikipedia)

Câu chuyện thứ hai:

Đây là câu chuyện có thực khi tác giả chuyên mục nổi tiếng Sydney Harries và một người bạn khi dừng chân mua báo ở một quầy tạp chí ven đường.

Một lần, tác giả chuyên mục nổi tiếng Sydney Harries và một người bạn dừng chân mua báo ở một quầy bán báo. Người bạn mua xong rất lịch sự nói lời “cảm ơn”, nhưng người chủ quầy báo thì ngược lại, mặt lạnh như tiền một tiếng cũng không mở miệng.

Hai người rời quầy báo tiếp tục đi về phía trước. Sydney Harries hỏi: “Ông chủ đó có thái độ kỳ quái quá phải không”?

“Cứ mỗi buổi tối là ông ta đều như vậy cả” – Anh bạn trả lời, mắt không rời khỏi tờ báo.

Sydney Harries lại hỏi tiếp: “Như vậy, tại sao bạn lại đối xử tử tế với ông ta như thế?”

“Tại sao tôi lại để ông ta quyết định hành vi của mình cơ chứ?”, người bạn quay sang cười nói.

Thật ra, cuộc sống này chính là như vậy đấy, bạn không thể kiểm soát những gì xảy ra với mình, nhưng bạn có thể kiểm soát cách bạn phản ứng với nó. Cuộc đời quá ngắn để lãng phí thời gian ghét bỏ ai đó. Hãy khóc nếu muốn nhưng đừng bao giờ cho phép bản thân mình gục ngã.

Mỉm cười không mệt, tức giận mới mệt.

Đơn thuần không mệt, phức tạp mới mệt.

Chân thành không mệt, giả dối mới mệt.

Rộng rãi không mệt, ích kỷ mới mệt.

Được mất không mệt, tính toán mới mệt.

Thể chất mệt không hẳn là mệt, tâm can mệt mới là mệt.

Bạn đã biết vì sao sao mình mệt chưa?

Vậy nên, sống ở đời, để có thể sống một cách vui vẻ và thanh thản, bạn hãy luôn tâm niệm rằng, làm người không nên quá khắt khe, làm việc không cần quá cầu hoàn mỹ, niềm vui không thể hưởng hết, đối nhân xử thế nên hiểu được có chừng có mực, khoan dung đối với người khác chính là cho bản thân mình một phần linh động, một đường lui.

* Theo cafebiz

Buông bỏ là tự giải thoát chính mình, là cảnh giới của người thông minh nhất.

Cuộc đời là vậy, rất nhiều người cố gắng chạy theo, cưỡng cầu những thứ không thuộc về mình, thậm chí là đánh đổi tất cả để đạt được thứ đó. Nhưng rồi kết quả vẫn “trắng tay”.Điều này chẳng phải thật đáng tiếc hay sao?

Có một câu chuyện như thế này:

Trước đây, có một nữ sinh trung học, cả ngày ngồi trong lớp khóc lóc vì mất mẹ, đau khổ đến mức không còn thiết sống nữa, khiến ai nhìn thấy cũng xót xa. Nhiều bạn bè đến động viên an ủi, khuyên nhủ nhưng không thể giúp được gì cho cô ấy. Một hôm, thầy giáo chủ nhiệm trên lớp giảng bài đã lấy ra một chén nước và hỏi cả lớp: “Các em cho thầy hỏi, chén nước này nặng bao nhiêu?”.

Học sinh ở dưới ai nấy đều nhao nhao bàn luận, người nói là 20g, người lại khăng khăng nói là 50g. Thầy giáo lại nói tiếp: “Kỳ thực chén nước này nặng bao nhiêu cũng không quan trọng. Quan trọng là mọi người có thể cầm được nó trong bao lâu?”.

Vì không thấy học sinh nào trả lời, thầy giáo lại nói tiếp: “Cầm một phút đồng hồ chắc hẳn ai cũng giữ được, không có vấn đề gì. Nhưng cầm nó trong một giờ chắc hẳn sẽ có nhiều người cảm thấy mỏi tay. Cầm nó trong cả ngày thì mọi người sẽ bị mệt đến tê liệt mà ngã xuống. Kỳ thực, thầy rất đồng cảm với bạn nữ trong lớp chúng ta phải chịu khổ đau vì mất mẹ. Nhưng em đã khóc suốt hơn một tuần qua rồi. Nếu như em cứ khóc mãi không ngừng như vậy, cuối cùng em sẽ ra sao đây?”.

Nghe những lời của thầy giáo, nữ học sinh rốt cuộc đã tỉnh ngộ, lập tức ngừng khóc.

Sức nặng của một chén nước trước sau vẫn như vậy, nhưng nếu cầm càng lâu thì sẽ cảm thấy càng ngày càng nặng nề. Cũng như thế, con người ai cũng có nỗi niềm riêng nhưng khi gặp vấn đề đa phần ai cũng xem nỗi khổ của mình là lớn nhất rồi mãi suy nghĩ về nó. Điều ấy chỉ làm cho nỗi khổ ấy càng ngày càng tăng, cuối cùng họ bị chính những áp lực, phiền não ấy đè nén, không giải thoát được.

Khi phiền não, nếu có thể thay đổi thái độ, thoát khỏi cái tôi của mình, có thể nhìn những mảnh đời bất hạnh khác, biết trân quý thương yêu những người thân còn lại bên mình thì bạn sẽ thấy cuộc đời còn rất nhiều ý nghĩa. Chính vậy mà trong cuộc sống, khi chúng ta biết buông bỏ mọi phiền não thì mọi việc mới trở nên dễ dàng hơn, tâm được tĩnh, lòng được yên.

Một câu chuyện khác kể rằng, vào thời Phật Thích Ca Mâu Ni còn tại thế. Một hôm có một vị Bà La Môn vận dụng công năng, hai tay cầm hai chiếc bình hoa tiến đến dâng tặng Phật Thích Ca Mâu Ni. Phật Thích Ca Mâu Ni nói với vị người Bà La Môn rằng: “Buông!”.

Vị Bà La Môn này lập tức đặt chiếc bình hoa bên tay trái xuống mặt đất.

Phật Thích Ca Mâu Ni lại nói: “Buông!”.

Vị Bà La Môn kia lại đặt chiếc bình hoa bên tay phải xuống mặt đất.

Nhưng Phật Thích Ca Mâu Ni vẫn tiếp tục nói: “Buông!”.

Vị Bà La Môn cho rằng trên hai tay của mình đã không còn thứ gì cả liền hỏi lại: “Thưa ngài! Trên hai tay con đã trống trơn rồi không còn gì có thể buông được nữa. Vì sao ngài vẫn bảo con phải buông? Con thật không hiểu!”.

Phật Thích Ca Mâu Ni lúc này mới giải thích: “Kỳ thực, ta cũng không bảo con phải buông bình hoa kia. Điều ta muốn con buông bỏ chính là lục căn (buông bỏ những điều mà mắt, tai, mũi, lưỡi, thân, ý thức thấy), lục trần và lục thức. Bởi vì chỉ khi nào buông bỏ được những điều này thì mới giải thoát được mình khỏi luân hồi sinh tử!”.

Đức Phật biết rằng chúng sinh ngập chìm trong mê mờ, cố chấp, không chịu buông bỏ tâm tham, sân, si nên đã giảng ra nhiều đạo lý. Chỉ cần con người ngộ ra là có thể được đắc Đạo giải thoát. Trăm ngàn năm qua, người có thể chuyển mê thành ngộ trên thế gian hỏi được mấy ai?

Nhịp sống hiện đại khiến con người quay cuồng lo toan và tất bật với miếng cơm manh áo để sinh tồn. Do đó để tìm được sự thanh thản trong tâm hồn không phải là điều dễ dàng. Bởi vậy, có rất nhiều người giàu sang, đạt được những gì mình mong muốn nhưng vẫn không cảm nhận được hạnh phúc. Đơn giản là vì họ luôn phải căng thẳng, đấu tranh để giữ lấy những gì mà mình đang có.

Con người chính là tồn tại trong từng hơi thở, vậy sao cứ để tâm mình mãi luẩn quẩn trong u mê và phiền não. Trên thế gian này, rất nhiều người cố chấp việc truy cầu những gì mình đạt không được hoặc đã mất đi, mà chấp nhận đánh mất hạnh phúc trước mắt, điều này chẳng phải thật đáng tiếc hay sao?

Đức Phật dạy rằng, khổ nạn của con người thường bắt nguồn từ tham, sân, si. Vì vậy, trong cuộc đời, nếu như ta biết buông bỏ những điều khiến ta không hạnh phúc, thì ta nhất định sẽ được thanh thản, an nhiên. Buông bỏ chính là một loại trí huệ, biết buông bỏ mới có thể hạnh phúc!

2-CHUYỆN VUI.

Bà Già Lên Phây.

Nghe mấy đứa cháu xui bà
Lên phây những chuyện gần xa biết liền
Nên nhờ nó lập ních nêm
Để đọc tin tức mọi miền gần xa

Tổ sư mấy đứa hại bà
Lại đăng hình ảnh bà già lên phây
Không đăng ảnh chụp mới đây
Mà đăng cái ảnh những ngày còn son

Vào phây mới được mấy hôm
Mấy thằng trai trẻ chát luôn với mình
Khen “em” xinh thật là xinh
Người ở trong hình thật giống cô tiên
Vào phây chát cả ngày đêm
Buông lời tán tỉnh nên duyên sau này

Tổ sư cả lũ chúng mày
Cứ nhìn vào ảnh có ngày chết thôi
– Anh thích “em” ở nụ cười
Thực ra răng rụng hết rồi còn đâu
– Anh thích đôi mắt bồ câu
Thực ra thì đã nát nhàu chân chim
– Anh thích ba vòng còn zin
Ngoài đời nhìn thấy đứng tim con à
– Anh thích nét đẹp kiêu sa
Ngày xưa đi học ta là hoa khôi
– Thích “em” nói chuyện rất vui
Ta là cô giáo một thời dạy văn

Mình nói là bạn đã nhầm
Thì nó lại bảo chẳng cần quan tâm
Tán chuyện với “em” vài lần
Là anh đã thấy đời cần có “em”

Nó hỏi quê quán, họ tên
Trả lời với nó ních nêm Mộng Đào
Quê quán thì giáp nước Lào
Cứ vào xứ Nghệ, huyện nào phôn sau

Nó say mình thật rồi sao
Thế thì cho nó nốc ao nhớ đời
Có tìm khắp cả đất trời
Mộng Đào không thấy trên đời đâu nha.

Cháu ơi! Mau mở phây ra
Mộng Đào gỡ xuống không bà thần kinh.

(Sưu tầm)